Chúng tôi trở lại Kyoto vào kỳ nghỉ đầu năm, mang theo một thành viên mới – con gái nhỏ của tôi. Lần trước đến đây, gia đình có ba người: vợ chồng tôi và con trai lớn. Vì vậy, lần này tôi muốn con gái cũng có một phần tuổi thơ mình gắn với nơi này. Đặc biệt là được cùng nhau quay lại Fushimi Inari – ngôi đền nghìn cổng mà tôi luôn có một cảm xúc rất riêng mỗi lần đặt chân đến. Không khí linh thiêng, những chiếc cổng đỏ trải dài qua sườn núi, làm lòng tôi tĩnh lại một cách lạ lùng. Có những nơi bạn trở lại sau một thời gian và cảm nhận mình đã thêm một lần nữa trưởng thành hơn.

Chuyến đi lần này giống như một cuộc du hành chậm rãi từ ngôi đền này sang ngôi đền khác – Fushimi Inari, Kiyomizu-dera, Ryoanji… Dường như không gian Zen của Kyoto được dựng nên từ những ngôi đền nằm dọc thành phố. Những khu vườn đá, những bụi tre, tiếng bước chân chạm nhẹ lên thềm đá – tất cả như đang cùng nhịp thở, không vội vàng, không cầu kì. Cảm giác sự tĩnh lặng của nghệ thuật Zen lan ra từ cảnh vật, rồi thấm dần vào tâm trí. Không có lịch trình gấp gáp, cũng không mang theo kỳ vọng phải thấy được gì mới lạ. Chúng tôi chỉ đi dạo chơi men theo những con dốc quanh co, những lối mòn lát đá cũ kỹ – rồi dừng lại, ngắm nghía những nụ hoa anh đào, có lẽ đang chờ tháng 3 tới để cùng nhau bung nở.



Chúng tôi đi qua Fushimi Inari với rừng cổng đỏ trải dài bất tận, rồi đến Kiyomizu-dera nằm cheo leo bên sườn núi, nơi có thể nhìn xuống cả một vùng thành phố thấp thoáng trong nắng. Mỗi nơi đều có vẻ đẹp riêng, nhưng điểm chung là sự yên tĩnh, có những khoảnh khắc tôi cảm nhận chúng tôi là ồn ào nhất trong khung cảnh này. Sự tĩnh lặng cũng có cách riêng để chạm vào con người, không bằng lời, mà bằng cảm giác.

Buổi sáng hôm ấy, chúng tôi chọn ngồi lại trong một quán Cafe gần khách sạn, nơi có một khung cảnh khiến tôi rất hay nhớ tới. Qua ô cửa kính rộng từ chỗ chúng tôi nhìn ra, chùa Rokkakudo như một đoá sen đá giữa phố xá. Ngôi chùa hình lục giác nhỏ xinh giữa lòng thành phố, nằm lọt thỏm giữa những toà nhà cao tầng, nhưng vẫn giữ được vẻ yên tĩnh riêng, như thể thời gian ở đây trôi chậm hơn vài nhịp so với bên ngoài. Trong buổi sáng bình lặng ấy, tôi thấy mình đang sống rất trọn vẹn. Tôi nghĩ nếu có thể mang theo một hình ảnh nào từ chuyến đi này, thì đó chính là khung cửa sổ ấy. Tôi luôn thấy thật thú vị khi có thể sâu những bình yên nho nhỏ như thế lại thành một kỉ niệm đẹp cho mình.


Quán lẩu như trong truyện tranh

Chiếc hẻm lên đèn thu hút tôi khi đang đi bộ về khách sạn
Tối hôm trước ngày chúng tôi rời đi, Kyoto bắt đầu có tuyết. Đi dạo trên phố, tuyết rơi lác đác như một cơn mưa nhỏ khiến bọn Trẻ con thích thú, ngửa mặt lên trời hứng lấy những bông tuyết nhỏ tí xíu. Chúng cười khúc khích, chạy theo những bông tuyết, như thể đang đuổi bắt điều gì đó trong trẻo và chưa gọi được tên.
Sáng hôm sau, tỉnh dậy đã thấy tuyết phủ trắng cả đường. Bọn trẻ gần như không tin vào mắt mình, chạy ùa ra ngoài, và bắt đầu chơi trò ném tuyết vào nhau. Con đường trước cửa khách sạn qua một đêm đã bí mật biến thành một bức tranh mùa đông tĩnh lặng. Mọi thứ xung quanh trở nên mềm mại và im ắng, chầm chậm giúp cho tôi phát hiện ra điều mà mình yêu thích, trong đầu giống như có tiếng “À!” mỗi khi thấy cái gì đó mà mình đang tìm kiếm.

Chúng tôi rời khỏi Kyoto trong tuyết rơi, chạy qua những con phố trắng xoá. Chúng tôi tạm biệt nhẹ nhàng giống như người đi rồi sẽ còn trở lại sớm vậy. Và mỗi lần như thế, chúng tôi lại cùng nhau lớn lên thêm một chút.

