Bếp nhà tôi

Mỗi ngày, tôi đều dành rất nhiều năng lượng cho suy nghĩ: “Hôm nay nấu gì đây?”, cũng nhiều khi muốn chạy trốn thói quen ấy bằng giải pháp: “Mệt quá, hay gọi đồ ăn ngoài?”. Chuyện bếp núc với tôi không phải lúc nào cũng mang lại cảm giác thư giãn, cũng có những ngày vội vã, và đôi khi tràn đầy cáu kỉnh. Nhưng khi nhìn lại, tôi nhận ra rằng cảm giác hạnh phúc thủ thỉ khi đứng bếp nấu ăn thì li ti vô kể và nó đã nuôi lớn người phụ nữ trong tôi. Mỗi bữa ăn, dù đơn sơ hay cầu kỳ, đã tạo thành một sợi dây vô hình kết nối chúng tôi và cũng chính việc nấu ăn luôn âm thầm nhắc nhở tôi về mục tiêu sống lớn nhất của mình.

Hôm nay, tôi muốn chia sẻ hành trình bếp núc của mình qua những bức ảnh món ăn tôi đã chụp. Chúng chẳng lung linh như ảnh trên instagram, nhưng mỗi bức ảnh là một mảnh ghép của kỷ niệm, của tiếng cười, và của những khoảnh khắc ấm áp bên người tôi yêu thương.

Bữa ăn điển hình hàng ngày của chúng tôi đậm chất Việt với món mặn, rau luộc, miếng cà, sự xuất hiện của món xào thì cũng còn phụ thuộc vào sức lực của tôi ngày hôm đó 🙂

Tôi thường tạo được những bữa ăn có không khí rôm rả khi bày ra những món rau củ và đồ hấp để cuốn. Mọi người đều thấy vui thú khi được tự chọn thứ rau gia vị mà mình thích rồi khéo léo tạo ra một cái cuốn tròn trịa.

Nói tới món mặn thì tôi phải thừa nhận rằng cá kho là món rất khó để kho được cho đúng vị đậm đà. Có lẽ bởi bữa ăn của tôi bao giờ cũng vội vã với sự thúc giục của trời sắp tối, tiếng bọn trẻ đòi này đòi nọ í ới liên tục, cuối tuần thì lại ham chơi hơn nên chẳng có cách nào để chậm rãi nấu cho ra được món ăn cần nhiều thời gian cho gia vị thấm đẫm như món cá kho ấy cả.

Và có phải vì tôi đòi hỏi thời gian nên cuộc sống có thêm mấy năm covid để tôi trở thành người nấu ăn toàn thời gian không nhỉ? Thời gian ấy nghĩ lại cũng thật thú vị khi chúng tôi cùng nhau cố thủ trong nhà, mỗi ngày tôi tìm cách học nấu những món ăn đường phố mà mọi người cảm thấy thèm. Thế là trong list món ăn của tôi còn có cả Bún đậu mắm tôm.

Khi ấy, Chúng tôi hẹn nhau khi nào mở cửa sẽ đi ăn đồ Hàn quốc “real”!

Bún chả thì phải có mùi vị khói than, nhưng tôi cũng đã tạo ra một phiên bản của riêng mình. Và còn có rất nhiều món tôi đã tập làm vào khoảng thời gian giãn cách ấy, nhưng thú thực là tôi chưa từng làm lại.

Giống như món trứng ngâm nước tương này.

Hay như trà sữa, tôi vẫn nghĩ rằng nên uống ngoài hàng thì mới đúng vị.

Tôi nghĩ hương vị nhà làm không hẳn là ngon nhất mà bí quyết nằm ở chỗ người nhà có thể hiểu vị của nhau từng chút mà thôi. Các món ăn của tôi cũng như thế, chúng chỉ đơn giản là được làm bằng tay tôi và được điều chỉnh vị bằng cách tôi nắm được ý thích của mỗi người, đó chắc là sự quan tâm tinh tế nhất trên đời.

Anh “Chủ nhà” chúng tôi thì thích những món có nước như phở, bún, miến, đặc biệt là lẩu mà topping được cắt sẵn từng miếng.

Sudo thì thích ăn những món có nhiều gia vị, dường như là gia vị càng phức tạp thì càng thích thú.

Bé nhỏ nhất nhà thì có vị ngọt, nàng ấy chỉ chờ tới giờ món tráng miệng.

Cứ như thế, lần theo sở thích của mọi người đã dạy cho tôi biết cách tổ chức một bữa ăn. Hoá ra, thời gian nấu ăn đâu chỉ đơn giản là bữa ăn, mà đó là thời gian cho tôi mỗi ngày đều nhớ và nghĩ về mọi người rất nhiều.

Như là món ngô bung tuổi thơ này, nó giống như là ADN của tôi vậy. Tôi chắc phải đặt tên là “Hương vị của bố mẹ với các anh chị.”

Hay như mỗi lần ăn cá khô tôi đều có cảm tưởng bố tôi cũng thấy rất ngon.

Bếp núc cũng luôn cho tôi những khoảng hoài niệm. Giống như mỗi khi nhìn thấy đám hoa quả xếp hàng trong tủ lạnh, hay những đĩa tráng miệng có nhiều hơn 1 loại quả, tôi cũng hay nhớ về tuổi thơ và đủ thấy biết ơn vì ngày nhỏ làm gì có nhiều loại quả như bây giờ chứ. Bọn nhỏ sẽ chẳng biết điều này đâu nhỉ.

Lạ thay, nấu ăn cho mọi người thì tìm tòi cho ra nhiều món nhưng mỗi khi họ vắng nhà, khi chỉ có một mình, trở về với món mình thích thì nó chỉ đơn giản là ít cơm gạo lứt với ruốc hay lạc vừng.

Thỉnh thoảng tôi cũng khá nhớ cảm giác có người nấu cho mình và chờ một tiếng “Ngon!” từ mình. Nhưng nếu điều đó quá khó thì tôi cũng đã đủ hài lòng rồi vì tôi có thể là người đó của chính mình. Những tiếng xèo xèo, lục bục trên bếp, những màu sắc, hương vị của đám rau củ quả chỉ thủ thỉ với riêng tôi mà thôi. Chúng khiến tôi thấy “Ngon!” suốt.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *