Taipei – Thời gian đáng nhớ

Bạn có nghĩ những điều lặng lẽ trên đời này lại có một sức mạnh phi thường không? Tôi nghĩ thời gian là một trong số đó. Chúng tôi vừa mới tham dự lễ tốt nghiệp tiểu học của cậu lớn và tôi như lần nữa cảm giác ngỡ ngàng về thời gian. Tôi mở xem lại ảnh thời cậu ấy chuẩn bị đi học và bắt gặp chuyến đi đến Taipei thú vị ngày nào để mừng cậu sắp vào lớp một. Nhớ lại, đó là một chuyến đi ngắn, đơn giản, không hề có chủ ý ghi dấu vậy mà giờ nó trở thành một cột mốc cho chúng tôi nắm bắt thời gian.

Taipei có cách riêng để ở lại trong trí nhớ người ta, bằng những thứ rất nhỏ: những quán trà sữa giữa khu chợ đêm, bữa ăn tối ở quán ven đường, một đoạn đường tàu điện ngầm sạch sẽ và yên tĩnh, một góc phố ẩm ướt sau mưa. Không có gì ngoạn mục nhưng là một trong những nơi tràn ngập phong cách Á Đông thân quen với chúng tôi.

Đi dạo quanh Taipei, tôi có cảm giác kiến trúc ở đây khá đậm chất Nhật. Những ngôi nhà thấp, tường ốp gạch nhỏ, bảng hiệu chữ đứng, và sự ngăn nắp có phần kín đáo hiện ra ở nhiều góc phố. Nhưng rồi một lúc sau, một cổng chùa đỏ tươi hiện ra, hay một tòa nhà cũ mang nét kiến trúc thời Trung Hoa, lại mang đến một cảm giác khác – gần với lối sống phương Đông xưa cũ, có phần hoài niệm.

Khách sạn của chúng tôi nằm ở khu Ximending, khu phố đi bộ nổi tiếng nhất của Taipei. Ngày nào chúng tôi cũng đi bộ qua đây và rẽ vào bất cứ ngõ nào trông vui mắt, rồi dừng lại khi thấy mùi gà rán thơm nức. Món gà rán nổi tiếng ở đây đúng như lời đồn: miếng to, vỏ giòn, cay vừa phải, đứng ăn ngay trên vỉa hè trước quán. Sau đó là mì cá, rồi trà sữa – tất cả hợp lại thành một khu phố ăn vặt thú vị. Ximending không chỉ có đồ ăn, mà còn có âm nhạc đường phố, ánh đèn màu, và một chút không khí kiểu thanh xuân mà tôi nghĩ bất kỳ ai từng đi qua tuổi trẻ cũng sẽ thấy quen.

Chúng tôi rời khỏi những con phố sầm uất của Ximending, dành một ngày yên tĩnh để khám phá vùng ngoại ô phía bắc Đài Bắc. Điểm đến là Maokong, một khu vực nổi tiếng với những đồi chè xanh mướt và tầm nhìn bao quát thành phố.

Chúng tôi chọn đi cáp treo Maokong Gondola lướt qua những tán cây và đồi chè. Không khí ở đây trong lành, mát mẻ, khác hẳn với sự náo nhiệt của trung tâm thành phố.

Trong hành trình, chúng tôi ghé thăm một ngôi chùa mang đậm kiến trúc Trung Hoa, với mái ngói cong vút và những họa tiết tinh xảo. Không gian yên tĩnh của chùa, cùng với hương thơm nhẹ nhàng của nhang khói, luôn mang lại cho tôi cảm giác bình yên.

Thermal Valley, suối nước nóng nổi tiếng của Đài Bắc. Nằm trong một thung lũng nhỏ giữa núi non, nơi đây bốc lên làn hơi nước trắng mờ, tôi nhớ rằng mình đã khá bất ngờ với mùi lưu huỳnh đặc trưng ở đây.

Trước ngày về chúng tôi tới thăm một số địa điểm nổi tiếng của thành phố như Đài tưởng niệm Tưởng Giới Thạch- CKS Memorial Hall, Red house … và lên chuyến xe bus 2 tầng đi vòng quanh khu phố chính.

Nhớ lại, chuyến đi này không chỉ kỉ niệm con trai tôi bắt đầu đi học, mà đó còn là khi cô con gái bé nhỏ cũng đang trên đường đến với chúng tôi. Tôi mang bụng bầu bảy tháng, đi cùng hai ba con lang thang khắp phố xá Taipei , ngồi cáp treo lên đồi chè, lại còn chạy lạch bạch trong sân bay vì trễ chuyến.

Khi ấy, chúng tôi mới chuyển nhà khiến cuộc sống khá đảo lộn, chuyện đi học của cậu bé cũng mang lại nhiều hồi hộp. Nhưng đó dường như là một quy luật, những chuyến đi lúc nào cũng là kết quả của nỗ lực gác lại tất cả lo lắng đời thường để có thể bước đi. Cứ thế, từng chuyến đi lại trở thành một “kỷ niệm chương” đánh dấu mỗi bước ngoặt trong hành trình mà tôi sẽ dần kể lại.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *