
“Nẻo về của Ý” là quyển sách mà mình đọc lại nhiều nhất trong bộ sưu tập sách Thích Nhất Hạnh. Mình luôn tự hỏi làm cách nào để Thầy có thể viết ra những lời thấm như vậy? Giống như một dòng nước chảy vào lòng và nhẫn nại rửa trôi những khó khăn, khúc mắc trong ấy. Và trong muôn ngàn dòng chữ mình đã đọc từ thiền sư Thích Nhất Hạnh, mình muốn giới thiệu về cuốn sách này đầu tiên.
Đọc Nẻo Về Của Ý, ta nghe Thầy kể chuyện về những tháng năm sống xa xứ, về Phương Bối – một nơi chốn không chỉ là tu viện mà là ngôi nhà tinh thần, là điểm tựa tâm linh. Trong từng câu chữ ấy, ta thấy sự cô đơn, nhớ nhung, nhưng cũng đầy sự bình an, thanh tịnh, bởi Thầy luôn tìm thấy cách trở về với tâm hồn mình giữa những khoảng cách địa lý và khó khăn. Chỉ qua những câu chuyện giản dị mà ta thấy trong đó biết bao là thương, bao nhiêu là sự nhẫn nại, điều chuyển tâm ý giữa những khó khăn của cuộc đời. Những cái tên như “Phương Bối”, “Nguyên Hưng” là ai ta không quen mà mỗi khi nghe Thầy gọi trong sách cũng thấy sao thân thương thế. Nghe trong lòng mình có một điều gì đó rung động, như một nhịp đập rất khẽ của tình thương và nỗi nhớ.
Phương Bối trong Nẻo Về Của Ý không chỉ là một ngôi nhà, không chỉ là một tu viện. Phương Bối trong lời kể của Thầy là nơi chốn chứa đựng cả không gian tâm linh lẫn tâm hồn. Đó là một ngôi nhà tinh thần, là biểu tượng cho sự bình yên, nơi Thầy và những người bạn tri kỷ của mình tìm về giữa cuộc sống ồn ào. Đọc Nẻo Về Của Ý, mình cảm nhận rằng Phương Bối là một trạng thái tâm hồn, là nơi mà mỗi người, dù ở đâu, cũng có thể tìm thấy khi quay về với chính mình. Nẻo Về Của Ý không chỉ là hành trình trở về với quê hương hay một nơi chốn cụ thể, mà còn là hành trình quay về với chính tâm hồn mình. Trong những thời khắc khó khăn, ta như được nhắc nhở rằng chính tâm ý của ta là nơi trú ẩn, nơi an nhiên.

Trong những thời điểm khó khăn nhất của cuộc sống, khi ta phải xa rời những điều quen thuộc, chính tâm ý của ta là nơi ta có thể nương tựa. Đó là thông điệp sâu sắc mà Thầy Thích Nhất Hạnh đã truyền tải qua cuốn sách này. Khi ta không thể thay đổi hoàn cảnh, ta vẫn có thể điều chuyển tâm ý, chuyển hóa cách nhìn nhận của mình để tìm ra sự bình an. Nhận ra rằng những khó khăn không hẳn là điều ta phải tránh né, mà là cơ hội để ta thực hành sự nhẫn nại, sự hiểu biết và từ bi với chính mình. Giống như Thầy, chúng ta hiểu rằng sự trở về không chỉ nằm ở việc trở lại một nơi nào đó, mà là trở về với tâm hồn mình, học cách chấp nhận và chuyển hóa những cảm xúc bên trong.

Ngoài những thông điệp về tâm linh và triết lý sống, Nẻo Về Của Ý còn là một cuốn sách giúp tôi yêu hơn tiếng Việt. Qua những câu từ đơn sơ của Thầy, mình nhận ra sự tinh tế, đẹp đẽ của ngôn ngữ mẹ đẻ. Tiếng Việt trong tay Thầy trở nên mềm mại, nhẹ nhàng, như dòng suối mát chảy qua tâm hồn người đọc. Từ những câu chuyện giản dị về cuộc đời, về con đường tu tập, Thầy mở ra cho chúng ta những suy nghĩ rất đẹp, rất từ bi. Từng lời Thầy viết giống như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng sự bình yên không nằm ở đâu xa, mà nằm ngay trong cách chúng ta sống, trong cách chúng ta nhìn nhận cuộc sống.
Mình dần quan sát và hiểu được rằng, dưới vẻ ngoài cân bằng và bình thản của mỗi người luôn là một nỗ lực lớn lao để bình ổn những xáo trộn bên trong nội tâm. Trải qua những gian nan ấy mà người ta vẫn giữ cho mình được tình yêu thương, lòng từ bi là một thành tựu cả cuộc đời của một con người. Những lời văn thong dong, chậm rãi của Thầy từng bước cho chúng ta thấy cách để ôn tồn đi qua những thử thách và trưởng thành lên từ đó.

